ĐỐ
Đố ai nằm võng không đưa,
Đố ai gặp lại người xưa không chào.
Đố ai quên được chữ tình,
Đố ai quên được bóng hình người yêu.
Người ta nói yêu là ngốc,
Bởi chữ tình là nguồn gốc chữ ngu...
ĐỜI ĐEN TỐI
Tình yêu là chiếc quan tài
Không gian là chiếc áo dài màu đen
Kỉ niệm là lọ bình nhang
Tương lai là chiếc khăn tang quấn đầu
ĐỊA NGỤC MĨ NHÂN
Đôi mắt em là dãy huyệt dài
Đã chôn sống bao chàng trai trẻ
Viếng linh hồn bao kẻ đã qua
Miệng mỉm cười là địa ngục bao la
Lệ rơi xuống bao chàng trai chết đuối
HẬN
Chỉ tay lên trời hận đời vô đối
Úp mặt xuống gối vô đối thật sao?
Hận đời đen bạc
Hận kẻ bac tình
Lấy máu xăm hình
Xăm lên bốn chữ
“hận người tôi yêu”.
NẾU BIẾT RẰNG
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Anh về lấy vợ thế là xong
Vợ anh không đẹp bằng em lắm
Nhưng cũng làm anh đỡ lạnh lòng.
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Anh về tự tử thế la xong
Mộ anh cỏ dại vàng xơ xác
Khi viếng thăm em hiểu nỗi lòng
Nếu biết rằng em đã lấy chồng
Anh về luyện kiếm thế là xong
Kiếm anh sắc bén hơn em nghĩ
Sẽ chém trảm em trả hận lòng
Nếu biết rằng em sắp lấy chồng
Anh về luyện võ Lý Tiểu Long
Luyện thêm một cú Liên Hoàn Cước
Để đá chồng em đêm động phòng
Nếu biết rằng em sắp lấy chồng
Anh về chửi đổng giữa đám đông
Mẹ bố tiên sư nguyên dòng họ
Khốn kiếp sao mày dám bỏ ông
THƠ CHUNG TÌNH
Trên trời hàng triệu vì sao
Xếp thành bốn chữ “anh chuyên lừa tình”.
Trần gian triệu triệu mối tình
Tại sao anh phải chung tình với em.
CHUYỆN TÌNH CỦ CHUỐI
Có anh chàng củ chuối
Nhà ở bên bờ suối
Yêu cô nàng bán muối
Nhà có một cây chuối
Họ yêu nhau đắm đuối
Dắt nhau ra bờ suối
Rồi dìm nhau chết đuối
Thế là hết đoạn cuối
Một câu chuyện củ chuối
Nghe xong ai cũng đuối
???!!! Đúng là chuyện củ chuối!
Ứ THÈM LẤY VỢ
Tớ ứ thèm lấy vợ đâu
Bời vì lấy vợ như trâu vào chuồng
Như cá vào chậu thật buồn
Tớ không lấy vợ ở suông bởi vì
Lấy vợ chẳng được thứ gì
Để cho thân xác não nề héo khô
Vợ vốn lạ hoắc lạ hươ
Nhất định không để bây giờ… chủ ta!
Nhất định không để làm bà
Vung tay chỉ chỏ làm ta muốn khùng!
Vợ là cái thứ... Người dưng!
Bí, bầu khác giống nhưng chung một giường
Vốn là “người lạ qua đường”
Làm sao ta để dễ dàng chói ta?
Không cùng mẹ chẳng cùng cha
Cho nên không thề cùng nhà với nhau
KIẾP LÀM TRAI
Kiếp làm trai ba chìm bảy nổi
Mười hai bến đò, nào ai rõ đục trong
Thương cho anh mong số kiếp làm chồng
Sáng cơm nước, chiều về lo giặt giũ
Đã như thế em cho là chưa đủ
Mua đem về cả bầy chó Béc-giê
Khi vui anh chẳng được hề…
Lúc nó bậy " anh đây " em bắt hốt
Nhà đã chật mà em thì theo mốt
Sáng mỗi ngày mấy tiếng Đáp-liu-xi
Có nhiều hôm muốn làm đại trong quần
Nín lâu quá mặt mày xanh tái mét
Rồi những chiều em karaoke hò hét
Khắp xóm làng họ tưởng anh giết heo
One-one-three cảnh sát họ vội kêu
Đã mấy phen anh phải theo về bót
Để hôm nay anh xin em lần chót
Bữa cơm chiều em tự nấu mà ăn
TÔI KHÔNG CẦN EM NỮA
trên trời cao có muôn ngàn sao đẹp
Dưới trần gian tôi là kẻ cô đơn
Kẻ cô đơn không cần em nữa
Trả em về cho bố mẹ em nuôi.
CHỈ SỢ
Không có cuộc tình nào khó
Chỉ sợ mình không liều
Đạp xe và quốc bộ
Quyết chí ắt được yêu.
HỌC! ÔI TRỜI ƠI! HỌC
Sống trong toán, chết vùi trong lí
Những trái tim thấy hóa kinh hoàng.
Đêm mơ văn lệ nhỏ hai hàng
Ngày sử địa chập chờn ám ảnh.
Anh văn, thức triền miên đêm lạnh
Thêm công dân điệp điệp trùng trùng.
Gục bên sách, quên đời mười bảy.
Học cho nhiều rồi cũng thấy gì đâu
KHÔNG VỚI KHÔNG
Bước tới trường thi đủ mánh phòng
Lý, văn dưới áo, hóa bên hông.
Lom khom giở quẻ, tiêu vài chú,
Khám xét thu phao lượm mấy chồng
Hết thuốc đau lòng trò mếu máo.
Tiếc bài, đớ miệng, khỏi cầu mong.
Tại ai nên nỗi bài để trống.
Kết quả trời ơi không với không.
KHỔ CŨNG YÊU
trời về thu sao nhiều lá đổ
Bạn vào đời ban khổ vì yêu
Đã biết rằng khi yêu là khổ
Đã yêu rồi có khổ cũng yêu
NHỤC
Tiền không có!
Tình không có!
Ngồi trong xó!
Nhục như chó!
Anh Luyện
Đêm nay luyện không ngủ
Vì vẫn nghĩ đến Vàng
Anh rón rén nhẹ nhàng
Đến tiệm vàng Ngọc Bích
Trời đêm khuya tĩnh mịch
Đường chẳng 1 bóng người
Anh Luyện nở nụ cười
Trời hôm nay đẹp quá
Đé.o biết cách bẻ khóa
Anh mới trèo lên cây
Kiểu tắc giăng đu dây
Anh lẻn vào trong được
Xử lý anh Ngọc trước
Rồi tiếp đến Vợ sau
anh xử trí rất mau
tiếp đến 2 cháu nhỏ
Anh giống 1 con chó
bị bênh dại phát điên
2 cháu nhỏ ngoan hiền
có làm ji` nên tội
1 mình trong bóng tối
anh cắn sủa lung tung
để kết quả cuối cùng
3 người không còn thở
Vàng làm anh mờ mắt
làm con người thay đổi
gây nên bao tội lỗi
chết mẹ nhà anh đi... ---------------> •Đêm nay Bác ko ngủ
Anh đội viên thức dậy
Thấy trời khuya lắm rồi
Mà sao Bác vẫn ngồi
Thì ra Bác mất ngủ
Anh độiviên nói nhỏ
Xăng tăng giá Bác ơi
Bác bảo Bác biết rồi
Mười chín nghìn một lít
Anh đội viên xụt xịt
Xe cháu xe tay ga
"Xe Bác Toyota
Chú khổ sao bằng Bác"
Hai Bác cháu phờ phạt
Vì lạm phát dâng cao
Và họ cùng ước ao
Cầu cho lương " lên giá".
B2:Đêm nay Bác không ngủ
Ngày mai Bác ngủ bù.
Anh đội viên gật gù
Ồ…! Bác thức làm chi thế !
Bác lấy trong túi áo
Bộ bài Sì mới toanh.
Đặt ra giữa chiếu manh
- Bác cháu ta cùng đánh.
Anh đội viên chóng vánh
Đã thua sạch cả tiền.
Nhưng anh vẫn còn nghiền
Anh vay tiền chơi tiếp.
Anh hối làm sao kịp
Bác cờ bịch cao tay
Bài năm con Đầm, Tây
Bác có năm cả thẩy.
Anh đội viên nóng nẩy
- Bác gì mà ăn gian.
Tiền cháu kiếm khó khăn
Bác vơ tàn nhẫn thế ?
Anh đội viên chụp ghế.
Bác vội vã phân bua :
- Cờ bạc có được thua,
Đừng nóng. Ta chơi lại.
Anh đội viên nghi ngại
Đánh nữa lại thua sao ?
Bác chơi cờ bạc gạo,
Ta gỡ lại làm sao !
Bácxem ra biết lỗi
Đưa cho anh năm ngàn
- Cầm lấy. Đừng phàn nàn
Tối mai ta chơi tiếp.
Anh đội viên đếm bạc
Thấynhiều tờ bị rách.
- Bác đổi cho cháu đi,
Bác tiếc mà làm chi
Toàn tiền Bác được bạc.
Sau một lúc trầm lặng
Bác suy nghĩ đảthông
Nhưng bụng tức cành hông :
- Đưa đây tao đổi lại.
Đang ngủ chợt thức dậy
Anh đội viên giật mình
Bác vẫn ngồi đình huỳnh
Hai tay Bác thoăn thoắt.
Anh đội viên rình rập
Xem Bác làm cái gì.
Anh thấy thế cũng kỳ
Nhòmviệc riêng của Bác.
Nhưng khôn g thể làm khác
Vì anh quá tò mò.
Anh ghé mắt thăm dò
Xem thực hư sự việc.
Giường bên kia mải miết
Bác đang rất miệt mài
Làm việc cho ngày mai
Bác đang dán tiền rách!
Lòng Bác sao trong sạch!
Anh đội viên nhủ thầm.
Và trong tận thâmtâm
Anh một lòng kính phục.*
B3:Như có Bác Hồ trong Nhà Thương Chợ Quán,
Bác vừa ra là chúng chém bay đầu.
B4:Đêm nay bác không ngủ
Vì bác ăn chưa đủ
Bác nhìn lên cái tủ
Bác lấy trái đu đủ
Bác ăn cho nó đủ
Rồi bác mới đi ngủ
B5:Hôm nay Bác không ngủ
Bác thay bỏ đồ ngủ
Bác ra khỏi phòng ngủ
Bác đi lại gần tủ
Bác thấy trái đu đủ
Nhưng rồi Bác tự nhủ:
“Chia ra ăn sao đủ?
Mình đâu phải Hạng Vũ
Đánh bại được cả lũ
Không khéo xịt máu mủ.”
Thế là Bác không ngủ
Bác tiến lại gần tủ
Bác mở cảnh cửa tủ
Bác lấy trái đu đủ
Bác thấy nó hơi cũ
Thì ra nó bằng mủ!
Quê quá.. Bác đi ngủ.
B6:Đêm nay bác không ngủ,
Ngày mai bác gật gù .
Anh đội viên giả mù:
“Không ngủ thì … bác thức!”
Thấy thế bác nổi bực
Vì chú chẳng quan tâm,
Nên bộ mặt hầm hầm
Lấy bộ bài rủ đánh.
Anh đội viên thẳng tánh:
“Muốn đánh cũng được thôi,
Nhưng chắc bác biết rồi:
Cháu chỉ chơi tiền mặt.”
Bác vẫn ngồi gục gặt:
“Thì cháu cứ an tâm,
Tiền bạc chẳng ăn nhằm
Bác đây có nhiều lắm.”
Lúc đầu chơi sáu tấm,
Bác cứ bị gục (tùng) hoài.
Mới mấy ván lai rai
Tiền bác vơi một nửa.
Bác vội vàng bào chữa:
“Bài sáu lá chú hên,
Thôi ta đánh tiến lên,
Bác sẽ cho chú biết.”
Anh đội viên vội liếc,
Thấy bác đang gật gù
Đôi mắt vẫn chưa mù
Nó rạng ngời, sáng hoắc!
Anh đội viên vội gật:
“Cháu chìu bác một phen,
Nhưng cháunói thật nghen:
Tiến lên, cháu dở lắm!”
Miệng bác thầm lẩm bẩm:
“Đồ cái thứ ranh con,
Đừng có giả bộ non
Ý mày tao đã thấu.”
Nhưng mới vừa vàođấu,
Được một ván đầu tiên
Bị chặt hẻo triền miên
Bác thua gần sạch vốn.
Bác vội vàng ngồi xổm:
“Thôi không đánh tiến lên,
Cái này mày cũng hên
Bây giờ binh xập xám.”
Mặt bác đã chuyển xám,
Anh đội viên hết hồn
Trong dạ đã bồn chồn:
Thôi đành chìu lần nữa.
Bác cho bài vào giữa,
Xào tới rồi xào lui …
Sao một thoáng lui cui,
Bác chia nhanh thoăn thoắt.
Anh đội viên tái mặt,
Thôi gặp God’s gambling
Nhưng thật quá thình lình
Anh cầm luôn bốn số.
Bác bị thua một vố,
Lại chơi tiếp ván hai
Anh đội viên hai tay
Xoè ra luôn năm lá.
Mắt mở tròn, miệng há
Bác tức muốn cành hông,
Bao năm tháng khổ công
Thua sạch trong một thoáng.
Bác mỉm cười rào đoán:
“Chắc là chú ăn gian,
Chớ sự thật trong hang
Bác đã rèn rất kỷ.”
Sao chú đây có thể,
Ăn bác sạch cả tiền.
Thôi cháu hãy cảm phiền
Cho bác đây mượn tạm
Anh đội viên thông cảm,
Vì bác mượn lần đầu
Nên đành móc bao hầu,
Đưa ít tiền bác mượn.
Nhưng bác còn cố gượng:
Thêm chút nữa đi mà.
Tội nghiệp bác đã già,
Anh đội viên đồng ý.
Bác luôn luôn tỉ mỉ,
Vì không muốn thua thêm
Nên nhỏ nhẹ êm đềm:
“Chúng ta chơi xì phé.”
Anh đội viên muốn té
Vì bác quá gian ngoan,
Nhưng anh lại chẳng màng
Muốn chơi thì chú tiếp.
Thương thay cho một kiếp!
Ngang dọc khắp Đông, Tây
Tiền theo gió theo mây …
Tan theo màn xìphé.
Mắt bác giờ muốn lé,
Nhìn vào mắt đối phương
Bác chưa được tỏ tường: < br /> Sao hắn ta tài thế?
Thôi thì đành kiếm kế,
Mượn hắn thêm mười ngàn
Nếu hắn không sẵn sàng,
Ta cho đi … kháng chiến
Thấy sắc mặt bác biến,
Anh đội viên mất thần
Nên cũng phải lần lần,
Đưa thêm cho bác mượn.
Bác nhoẻn cười, dẫu gượng
Đổi giọngthật khoan dung:
“Thôi bác cháu ta cùng,
Chơi kiểu bài xì dách.”
Anh đội viên đã bạch,
Biết bác muốn chơi khôn
Trong dạ cũng bồn chồn,
Mà cái đầu phải gật.
Lần này bác chơi thật,
Nhưng không hiểu tại sao?
Bác lại ngó thật mau
Ra ở ngoài phía cửa.
Anh đội viên bật ngửa,
Không hiểu được chuyện gì
Lập tức ngay một khi
Cũng ngó theo hướng bác.
Không ngờ bác chơi gác
Chụp liền con ách rô,
Nhét dưới đáy ba lô,
Thản nhiên chia bài tiếp.
Sau một hồi mãi miết
Bác thấy anh chẳng nhìn,
Trong lúc bất thình lình
Bác thò tay xuống dưới ….
Trời cao còn có lưới,
Nên khi bác thò tay
Anh đội viên nhíu mày:
“Ơ! sao bác chơi lận?”
Vừa tức lại vừa hận,
Nhưng tẩy lộ mất rồi!
Bác chỉ đành than ôi :
“Bác chỉ đùa với cháu!”
Anh đội viên tức máu:
“Thôi cháu phải đi nằm,
Gà đã gáy canh năm
Cháu đây buồn ngủ quá.”
Mắt bác như có hoả
Trợn trắng lên nhìn anh:
“Đồ cái thứ ma ranh,
Ăn xong rồi muốn ngủ ???”
Anh đội viên ủ rủ:
“Thôi ngủ đi bác ơi!
Nếu bác có muốn chơi,
Ngày mai ta chơi tiếp.
Nhưng không được chơi bịp,
Tiền mặt bác còn không?
Ngày mai chớ có hòng,
Cháu đây cho bác mượn.”
Bác gượng cười đỡ ngượng:
“Thôi cháu đi ngủ đi,
Nếu không có việc gì,
Ngày mai ta chơi nữa.”
Nhưng bác còn chất chứa,
Trong lòng nỗi niềm riêng;
Chờ khi anh đội viên
Ngủ say, bác sẽ tính.
Anh đội viên cung kính:
“Chào bác, cháu ngủ đây.”
Chỉ trong thoáng một giây,
Pho pho … anh đã ngáy.
Bác không cần áy náy,
Đến sát cạnh bên anh
Tay mền mại loanh quanh,
Gần lưng quần của chú.
Anh đội viên kêu rú:
“Trời! bác muốn nàm chi?
Sao thấy bác quá kì,
Muốn gì mà cứ mó???”
Anh đội viên nhăn nhó,
Tưởng rằng bác Pê đê
Nhưng bác giả cười hề:
“Bác đắp mền cho cháu.”
Anh biết bác nói láo,
Nhưng phải cố làm thinh,
Nếu như bác bất bình
Cuộc đời anh chắc hẻo.
Anh nói mà miệng méo:
“Thôi bác đi ngủ đi,
Thức mãi đễ làm gì?
Ngày mai còn chơi tiếp.”
Bác tỏ ra hào hiệp:
“Thôi chúc cháu ngủ ngon,
Việc nước với việc non
Chúng ta còn phải gánh.”
“Thiệt là thằng trời đánh!”
Miệng bác luônrủa thầm,
Nhưng trong tận thâm tâm
Bác phục tài của chú.
Giờ đây bác buồn ngủ,
Nên khi mới vừa ngồi
Thì ôi thôi! Hỡi ôi!
Đôi mắt già đã nhắm.
Thoáng chút đã chìm đắm,
Trong mộng mị, mơ màng:
Mơ thấy sao nhiều vàng?
Ngày bác đã toàn thắng!
Bác huyên thuyên , luyến thoắn
Mặt hớn hở vui tươi,
Miệng bật lớn tiếng cười:
“Ha ha!… Ta đã thắng!”
Anh đội viên giật bắn,
Vì tiếng cười quá to
Anh mở mắt đắn đo
Nhìn sang giường của bác.
Anh thấy chùm râu bạc
Bay phất phới … lưa thưa …
Trong những tiếng cười đùa,
À! thì ra bác mộng!
Đêm nay bác đã ngủ,
Ngày mai hết gật gù!!!!!!!!!!
Đêm nay bác không ngủ
Ngày mai bácngủ bù
Anh đội viên gật gù
Đúng là bác vĩ đại…
Anh đội viên thức dậy
Thấy trời khuya lắm rồi
Mà sao bác vẫn ngồi
Tay phím tay cua chuột
Anh đội viên sốt ruột
Lén xem bác làm gì
Rón rén lại gần thì
Thấy bác đang đánh chế
Anh đội viên thấy thế
Gạ bác đánh sô lô
Bác chợt cười hô hô…!
Chú đánh sao lại bác!
Anh đội viên khoác lác
Bác chấp cháu chọn Shang
Còn bác Palmyrian
Cháu sẽ cho bác …chết
Bác cười: “Bác chấp hết
Chú mau lập mạng đi
Bác cháu ta cùng thi
Xem chú hay bác giỏi”
Anh đội viên hồhởi:
“Rồi bác sẽ biết tay
Nội trong đêm hôm nay
Bác sẽ thua tan nát”
Vào trận mới 9 phút
Anh đã bấm lên đời
Môi anh nở nụ cười
Trận này lên đời sớm
Nào ngờ gặp phải cớm
Bác đâu phải con gà
10 rưỡi có lạc đà
Chạy tung tăng tìm địch
Anh đội viên rục rịch
Đang chặt gỗ đào vàng
Chợt thấy tiếng kiếm vang
Bác đưa lạc đà tới
Anh đội viên không vội
Vác dân đập lạc đà
Anh biết đâu rằng là
Bác đã nâng cấp giáp
Anh đội viên hoảng hốt
Chạy dân ,khắp bản đồ
Nhưng anh lại hồ đồ
Bánh xe chưa nâng cấp
Lạc đà chém tới tấp
Dân chẳng biết chạy đâu
Anh đội viên thua đau
F10, đòi chơi lại
Bác cười rất khoan khoái
“Chú đã sợ chưa nào?”
Anh đội thì thào:
“Bác cháu mình đánh lại”
Anh đội viên lập mạng
Lần này chuyển Assyrian
Bác chẳng hềso bì
Chọn Palmy lần nữa
Vào trận phút thứ 8
Anh đội viên bo thành:
“Lạc đà bác chém thành
Có mà đến mùa quýt”
Anh yên tâm làm thịt
Nhẩn nha bấm lên đời
Ngoài trời hãy còn trời
Bác thật là cao thủ
Thì ra bác tự nhủ
Kiểu gì nó bo thành
Thôi thế ta lên nhanh
Chuyển sang ta đánh pháo
Thế là thành tan nát
Lạc đà bác xông vào
Dân biết chạy làm sao
Anh ngậm ngùi đành quit
2 trận thua tan nát
Lòng phục bác biết bao
Quân sự, bác tài cao
Mình thua thì cũng đúng
Anh đội viên lúng túng
Bác chơi giỏi quá đi
Cháu chẳng dám so bì
Thua tâm phục
•Đêm nay Bác ko ngủ
Anh đội viên thức dậy
Thấy trời khuya lắm rồi
Mà sao Bác vẫn ngồi
Thì ra Bác mất ngủ
Anh độiviên nói nhỏ
Xăng tăng giá Bác ơi
Bác bảo Bác biết rồi
Mười chín nghìn một lít
Anh đội viên xụt xịt
Xe cháu xe tay ga
"Xe Bác Toyota
Chú khổ sao bằng Bác"
Hai Bác cháu phờ phạt
Vì lạm phát dâng cao
Và họ cùng ước ao
Cầu cho lương " lên giá".
B2:Đêm nay Bác không ngủ
Ngày mai Bác ngủ bù.
Anh đội viên gật gù
Ồ…! Bác thức làm chi thế !
Bác lấy trong túi áo
Bộ bài Sì mới toanh.
Đặt ra giữa chiếu manh
- Bác cháu ta cùng đánh.
Anh đội viên chóng vánh
Đã thua sạch cả tiền.
Nhưng anh vẫn còn nghiền
Anh vay tiền chơi tiếp.
Anh hối làm sao kịp
Bác cờ bịch cao tay
Bài năm con Đầm, Tây
Bác có năm cả thẩy.
Anh đội viên nóng nẩy
- Bác gì mà ăn gian.
Tiền cháu kiếm khó khăn
Bác vơ tàn nhẫn thế ?
Anh đội viên chụp ghế.
Bác vội vã phân bua :
- Cờ bạc có được thua,
Đừng nóng. Ta chơi lại.
Anh đội viên nghi ngại
Đánh nữa lại thua sao ?
Bác chơi cờ bạc gạo,
Ta gỡ lại làm sao !
Bácxem ra biết lỗi
Đưa cho anh năm ngàn
- Cầm lấy. Đừng phàn nàn
Tối mai ta chơi tiếp.
Anh đội viên đếm bạc
Thấynhiều tờ bị rách.
- Bác đổi cho cháu đi,
Bác tiếc mà làm chi
Toàn tiền Bác được bạc.
Sau một lúc trầm lặng
Bác suy nghĩ đảthông
Nhưng bụng tức cành hông :
- Đưa đây tao đổi lại.
Đang ngủ chợt thức dậy
Anh đội viên giật mình
Bác vẫn ngồi đình huỳnh
Hai tay Bác thoăn thoắt.
Anh đội viên rình rập
Xem Bác làm cái gì.
Anh thấy thế cũng kỳ
Nhòmviệc riêng của Bác.
Nhưng khôn g thể làm khác
Vì anh quá tò mò.
Anh ghé mắt thăm dò
Xem thực hư sự việc.
Giường bên kia mải miết
Bác đang rất miệt mài
Làm việc cho ngày mai
Bác đang dán tiền rách!
Lòng Bác sao trong sạch!
Anh đội viên nhủ thầm.
Và trong tận thâmtâm
Anh một lòng kính phục.*
B3:Như có Bác Hồ trong Nhà Thương Chợ Quán,
Bác vừa ra là chúng chém bay đầu.
B4:Đêm nay bác không ngủ
Vì bác ăn chưa đủ
Bác nhìn lên cái tủ
Bác lấy trái đu đủ
Bác ăn cho nó đủ
Rồi bác mới đi ngủ
B5:Hôm nay Bác không ngủ
Bác thay bỏ đồ ngủ
Bác ra khỏi phòng ngủ
Bác đi lại gần tủ
Bác thấy trái đu đủ
Nhưng rồi Bác tự nhủ:
“Chia ra ăn sao đủ?
Mình đâu phải Hạng Vũ
Đánh bại được cả lũ
Không khéo xịt máu mủ.”
Thế là Bác không ngủ
Bác tiến lại gần tủ
Bác mở cảnh cửa tủ
Bác lấy trái đu đủ
Bác thấy nó hơi cũ
Thì ra nó bằng mủ!
Quê quá.. Bác đi ngủ.
B6:Đêm nay bác không ngủ,
Ngày mai bác gật gù .
Anh đội viên giả mù:
“Không ngủ thì … bác thức!”
Thấy thế bác nổi bực
Vì chú chẳng quan tâm,
Nên bộ mặt hầm hầm
Lấy bộ bài rủ đánh.
Anh đội viên thẳng tánh:
“Muốn đánh cũng được thôi,
Nhưng chắc bác biết rồi:
Cháu chỉ chơi tiền mặt.”
Bác vẫn ngồi gục gặt:
“Thì cháu cứ an tâm,
Tiền bạc chẳng ăn nhằm
Bác đây có nhiều lắm.”
Lúc đầu chơi sáu tấm,
Bác cứ bị gục (tùng) hoài.
Mới mấy ván lai rai
Tiền bác vơi một nửa.
Bác vội vàng bào chữa:
“Bài sáu lá chú hên,
Thôi ta đánh tiến lên,
Bác sẽ cho chú biết.”
Anh đội viên vội liếc,
Thấy bác đang gật gù
Đôi mắt vẫn chưa mù
Nó rạng ngời, sáng hoắc!
Anh đội viên vội gật:
“Cháu chìu bác một phen,
Nhưng cháunói thật nghen:
Tiến lên, cháu dở lắm!”
Miệng bác thầm lẩm bẩm:
“Đồ cái thứ ranh con,
Đừng có giả bộ non
Ý mày tao đã thấu.”
Nhưng mới vừa vàođấu,
Được một ván đầu tiên
Bị chặt hẻo triền miên
Bác thua gần sạch vốn.
Bác vội vàng ngồi xổm:
“Thôi không đánh tiến lên,
Cái này mày cũng hên
Bây giờ binh xập xám.”
Mặt bác đã chuyển xám,
Anh đội viên hết hồn
Trong dạ đã bồn chồn:
Thôi đành chìu lần nữa.
Bác cho bài vào giữa,
Xào tới rồi xào lui …
Sao một thoáng lui cui,
Bác chia nhanh thoăn thoắt.
Anh đội viên tái mặt,
Thôi gặp God’s gambling
Nhưng thật quá thình lình
Anh cầm luôn bốn số.
Bác bị thua một vố,
Lại chơi tiếp ván hai
Anh đội viên hai tay
Xoè ra luôn năm lá.
Mắt mở tròn, miệng há
Bác tức muốn cành hông,
Bao năm tháng khổ công
Thua sạch trong một thoáng.
Bác mỉm cười rào đoán:
“Chắc là chú ăn gian,
Chớ sự thật trong hang
Bác đã rèn rất kỷ.”
Sao chú đây có thể,
Ăn bác sạch cả tiền.
Thôi cháu hãy cảm phiền
Cho bác đây mượn tạm
Anh đội viên thông cảm,
Vì bác mượn lần đầu
Nên đành móc bao hầu,
Đưa ít tiền bác mượn.
Nhưng bác còn cố gượng:
Thêm chút nữa đi mà.
Tội nghiệp bác đã già,
Anh đội viên đồng ý.
Bác luôn luôn tỉ mỉ,
Vì không muốn thua thêm
Nên nhỏ nhẹ êm đềm:
“Chúng ta chơi xì phé.”
Anh đội viên muốn té
Vì bác quá gian ngoan,
Nhưng anh lại chẳng màng
Muốn chơi thì chú tiếp.
Thương thay cho một kiếp!
Ngang dọc khắp Đông, Tây
Tiền theo gió theo mây …
Tan theo màn xìphé.
Mắt bác giờ muốn lé,
Nhìn vào mắt đối phương
Bác chưa được tỏ tường: < br /> Sao hắn ta tài thế?
Thôi thì đành kiếm kế,
Mượn hắn thêm mười ngàn
Nếu hắn không sẵn sàng,
Ta cho đi … kháng chiến
Thấy sắc mặt bác biến,
Anh đội viên mất thần
Nên cũng phải lần lần,
Đưa thêm cho bác mượn.
Bác nhoẻn cười, dẫu gượng
Đổi giọngthật khoan dung:
“Thôi bác cháu ta cùng,
Chơi kiểu bài xì dách.”